Chuyện phụ nữ: Không ai cảnh báo tôi về nỗi đau đó

Sức khỏe của mỗi người thật sư khác nhau, mỗi người lại phải trải qua một cuộc sống, đau buồn, đau khổ theo một cách khác nhau, chẳng ai giống ai. Hôm nay tôi kể cho bạn một câu chuyện về tôi.

0
113

Ngày tôi quyết định cắt bỏ tử cung ở tuổi 41, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Sau một cuộc sống của những nổi đau của u xơ tử cung và nhiều tháng đã dành cho những lựa chọn không phẩu thuật. Tôi đã nói với bác sĩ của mình để ký tên cho cuộc phẫu thuật sẽ kết thúc những nổi đau đớn.

Kích thước u xơ tử cung của tôi nó có sự tăng trưởng lành tính trong tử cong nhưng nó ảnh hưởng lớn đến chất lượng sống của tôi.

Kinh nguyệt của tôi rất bình thường và đều đặn, chúng gần như không thay đổi. Sự khó chịu ở vùng xương chậu và sau này từ những cơn đau từ nhỏ đến những cơn đau dai dẳng liên tục.

Trong khi tôi có các lựa chọn, cuối cùng tôi đã chọn con đường phẫu thuật.

Quảng cáo

Tôi đã chiến đấu chống lại ý tưởng cắt bỏ tử cung trong nhiều tháng. Nó là một cuộc chiến tâm lý đau khổ rất quyết liệt và cuối cùng thì. Tôi sợ hãi về nó và không thể đưa ra lý do gì tốt hơn là cắt bỏ chúng đi.

Những gì tôi có là hai con của tôi và tôi không có kế hoạch sinh thêm nữa. U xơ tử cung của tôi quá lớn để đơn giản loại bỏ bằng cách nội soi. Tôi không có ước muốn phải trải quá thời kỳ mãn kinh.

Thêm vào đó, một người phụ nữ đã nói chuyện với tôi về những người phụ nữ đã trải qua cắt bỏ tử cung nó là điều tốt nhất mà họ từng làm cho những người giống như tôi.

Tôi bước vào bệnh viên trong ngày phẩu thuật với những món đồ mà tôi được yêu cầu và những lời khuyên của những phụ nữ khác đã được cắt bỏ tử cung. Họ cảnh báo tôi trước về thuốc giản đau, nghỉ ngơi và giúp đỡ tôi trong 4 – 6 tuần phục hồi để lắng nghe những dấu hiệu của cơ thể tôi. Và cuộc sống tôi dần dần trở lại bình thường. Nhưng có điều mà những người đã phẩu thuật giống tôi đã không nói cho tôi biết. Họ nói với tôi về những gì xảy ra về thể chất. Nhưng những hậu quả về tình cảm thì họ không đề cập cho tôi.

Tạm biệt tử cung, xin chào sự đau buồn

tôi không chắc chắn chính xác về điều gì đã gây ra cảm giác mất mát sau phẩu thuật. Có lẻ đó là vì tôi hồi phục trên một khu thai sản. Tôi được bao quanh bởi những đứa trẻ hạnh phúc trong vòng tay bố mẹ chúng. Tôi cảm thấy như bị trục xuất của chính mình khỏi câu lạc bộ phụ nữ.

Khi một người lạ bắt đầu chúc mừng tôi bởi vì họ tưởng tôi mới vừa sinh một đứa bé, có là một lời nhắc nhở rằng tôi đang trong trạng thái của một người phụ nữ vô sinh.

Và trong khi tôi nói lời tạm biệt với tử cung trước khi phẩu thuật, cảm ơn vì những gì nó đã cho tôi, những đứa con xinh đẹp của tôi. Tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể làm quen được cuộc sống mà không có nó. Không còn những mơ tưởng về ngày sẽ được làm mẹ cho đứa con thứ 3 của tôi, chuyện đó sẽ không bào giờ xảy ra. Ít nhất là bây giờ nó đã là sự thật. Tôi nghĩ mình sẽ thoát khỏi nổi buồn khi tôi rời khỏi bệnh viện, nhưng cảm giác mất mát thứ gì đó cứ xoay quanh tôi.

Cơ thể tôi bây giờ thiếu đi một bộ phận so với các phụ nữ khác vì cơ thể tôi không còn khả năng sinh con như một người phụ nữ đã tiến hóa phải làm

Tôi vật lộn với những cơn đau, đổ mồ hôi đêm, phản ứng xấu với thuốc và tôi mệt mỏi cực độ. Tuy nhiên cảm giác trống rỗng vẫn còn quá nội tâm như thể tôi có thể cảm giác rằng một phần của cơ thể tôi bị biến mất.

Tôi cứ tự nhủ rằng tôi đã có con. Những đứa con tôi có với chồng cũ là 10 và 14 tuổi, mặc dù tôi đã muốn sinh cho bạn trai sống cùng tôi một đứa con.

Mặt khác tôi không thể không suy nghĩ, tôi chỉ 41 tuổi. Tôi không quá già để không thể có con. Nhưng việc cắt bỏ tử cung làm tôi ngưng suy nghĩ về sự lựa chọn đó của mình. Trước khi phẩu thuật tôi đã nói với bản thân rằng tôi sẽ không còn có con nữa. Và bây giờ tôi chắn chắc rằng tôi không thể có thêm con nữa.

Một người bạn đã đăng tweet rằng cô ấy ghét tử cung của cô ấy vì cứ gây đau bụng cho cô ấy và tôi nao núng với sự ghen tuông kì lạ bởi cô ấy có tử cung còn tôi thì không.

Một người bạn khác đã chia sẽ hình ảnh về bụng mạng thai của cô ấy trên facebook, và tôi nghĩ về việc tôi sẽ không bao giờ cảm thấy những cú đạp bụng của sự sống sắp nảy nở bên trong mình nữa.

Khắc phục sự mất mát bằng cách nhắc nhở bản thân về tất cả những gì khiến tôi trở thành một người phụ nữ

Một tháng sau trong sự phục hồi dần dần, những nổi đau buồn vì sự cảm nhận của tôi vẫn còn thường xuyên. Tôi cố gắng rủ bỏ chúng những có vẻ điều này thật sự khó khăn với tôi. Trong vài ngày tôi nhìn chằm chằm vào gương phòng tắm và nói to:”Bạn không có tử cung. Bạn sẽ không bao giờ có con, và hãy vượt qua nó đi”.

Rồi một ngày nọ, khi sự phục hồi của tôi đến mực cảm giác khỏe, tôi có thể sẵn sàng quay trở lại làm việc, một người bạn của tôi nói với tôi:”Thật tuyệt vời khi không có kinh nguyệt?”.

Tôi trả lời:” Vâng, vâng, thật tuyệt vời khi không có kinh nguyệt”.

Với tình trạng tích cực đó tôi quyết đinh xem lại bổ sưu tập lời khuyên của những người bạn cũng bị cắt bỏ tử cung như tôi. Những người bạn tôi đã tuyên bố đó là quyết đinh tốt nhất mà họ đã làm và suy nghĩ của tôi đã thay đổi.

Khi tôi cảm thấy mình là một phụ nữ kém cỏi, tôi tự nhủ rằng tử cung của mình chỉ là thứ khiến tôi trở thành một người phụ nữ. Không phải mọi thứ khiến tôi trở thành một người phụ nữ. Và nó có lúc đã khiến bạn khốn khổ mà phải cắt bỏ chúng đi.

Bạn không có tử cung bạn sẽ không bao giờ có con nữa. Nhưng thay vì cảm thấy buồn rầu và đau khổ thì tôi nghĩa tại sao tôi chọn cách cắt bỏ chúng để bắt đầu.

Tôi sẽ không bao giờ chịu đựng được nổi đau của u xơ nữa. Tôi sẽ không bao giờ một lần nữa cuộn tròn trên giường với một miếng đệm sưởi ấm vì chuột rút. Tôi không phải đóng vào va li nhiều thứ thuốc mỗi khi đi nghỉ mát. Tôi sẽ không bao giờ phải đối phó với việc kiểm soát sinh sản nữa. Và tôi sẽ không còn cảm giác khó chịu và sự bất tiện bao giờ nữa.

Tôi xuất hiện trong gương lần đầu tiên tôi mặc áo sau khi phẩu thuật để hẹn hò với bạn trai của tôi, anh ấy hôn tôi và nói rằng tôi thật sự xinh đẹp.

Tôi đã chọn cắt bỏ tử cung để tôi có thể khỏe mạnh. Có thể rất khó để tin rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra về lâu dài, nhưng sự phục hồi của tôi đã đến khúc cuối và tôi bắt đầu cuộc sống bình thường của mình. Tôi nhận ra u xơ đó đã ảnh hưởng đến cuộc sống của mình như thế nào.

Và bây giờ tôi biết tôi có thể xử lý cảm giác mất mát như thế nào. Bởi vì sức khỏe của tôi là giá trị khiến tôi tiếp tục sống và tiếp tục vui chơi bên những đứa con của mình.